Sunday, May 22, 2016

Mộc mạc ly cà phê Đà Nẵng

  • Nếu bạn có dịp ghé đến những quán cà phê cóc ở Đà Nẵng, đặc biệt dọc ngã tư Lê Lợi và Quang Trung, sẽ thấy một điều rất đáng ngạc nhiên: khách đến uống cà phê đông nghìn nghịt, xe đến gần hai trăm chiếc. Nhưng tuyệt nhiên không thấy một thứ cần phải có: phiếu giữ xe.
    Có lần, tôi đem thắc mắc này hỏi chính người gửi xe, thì được giải thích: “Dân Đà Nẵng không có tham lam đâu. Với lại, nói là hai trăm chiếc, hai trăm người, mà tui biết gần hết trong đó rồi. Họ đi xe chi tui còn thuộc mà. Mỗi ngày đều tới đây ngồi uống cà phê đó thôi”. Nghe câu chuyện xong tôi lại có cảm tình hơn với người dân Đà Nẵng thật thà chất phát và có một tình yêu đặc biệt với cà phê.
  • Dấu phẩy topDấu phẩy button
    Ly cà phê nhỏ là vậy, nhưng người Đà Nẵng thưởng thức rất nhấn nhá, nhâm nhi, hớp từng hớp một để cảm nhận thật đậm đà sự nguyên bản của từng ngụm cà phê.
Ly cà phê Đà Nẵng, nó thiệt chẳng giống ở vùng miền nào khác cả. Cà phê đen đá, hay cà phê sữa đá, thì cũng chỉ một loại ly lùn xủn, nhỏ xíu, rồi cà phê chỉ là một lớp ngắn, đen thui, bỏ vào đó là những viên đá hình chữ nhật. Mà ngộ nữa là, người Đà Nẵng chỉ thích uống cà phê pha phin, dù đá hay nóng, hay cà phê sữa gì thì cũng pha phin mới thích. Cứ chờ đó, khoảng mươi mười lăm phút, cho cái phin cà phê ấy nhỏ giọt kiên nhẫn, thêm vào vài muỗng đường, hoặc khuấy lên cho đều sữa, rồi cho viên đá vuông vào.
Ly cà phê nhỏ là vậy, nhưng người Đà Nẵng thưởng thức rất nhấn nhá, nhâm nhi, hớp từng hớp một để cảm nhận thật đậm đà sự nguyên bản của từng ngụm cà phê. Và có một điều đặc biệt ở cà phê miền Trung nói chung và Đà Nẵng nói riêng, đó là len lỏi giữa những ngụm cà phê, ta có thể cảm nhận được chút vị mặn, nhẹ nhàng len lỏi, hòa quyện và tôn vinh cho hương vị cà phê thật trọn vẹn. Cuối cùng, sau ly cà phê, người Đà Nẵng chẳng bao giờ thiếu một ấm trà châm thêm, cho những khi đã hết cà phê nhưng chưa xong câu chuyện.
Người Đà Nẵng thích ngồi ở những nơi góc phố, đường xá Đà Nẵng vẫn nhỏ và xinh, như ly cà phê bé bé, như cái ghế đẩu con con, như những nụ cười hiền lành chất phát nơi mảnh đất nắng gió miền Trung.
Người Đà Nẵng đi đâu xa, cũng nhớ cái ly cà phê pha phin nhỏ xíu đó, nhắc họ nhớ về hương vi tinh tuý của cà phê, kèm chút vị mặn mòi biển cả, trong một vài hớp thôi, nhưng chẳng bao giờ quên được cả.

Cà phê là đầu câu chuyện

  • Ở quán cà phê, người ta nghiêng đầu đợi từng giọt rơi cứ như thể ngoài kia là một dòng đời khác, rằng những câu chuyện nguyên nhân của việc cả hai phải có mặt ở chốn này không còn là lí do chính nữa. Để rồi, sau khi quấy tan đường trong ly cà phê, từ tốn nhấp ngụm đầu tiên xong, người ta mới hắng giọng, vào đề!
    Có thể nói, chính phong thái uống cà phê đặc trưng của người Việt: từ tốn, có qui trình, có gu riêng biệt đã góp phần tạo ra một văn hóa giao tế quanh ly cà phê thật là ý nhị. Lẽ dĩ nhiên, khi người ta có đủ thời gian để sắp xếp rồi mới trình bày ý kiến của mình sẽ khiến cho câu chuyện suôn sẻ hơn, rõ ràng hơn và việc trao đổi sẽ cởi mở hơn. Bên cạnh đó, không gian thiết kế trang nhã, nhạc hay, góc phố sinh động và những con người ăn mặc đẹp vào ra không gian ấy cũng khiến cho toàn bộ “cuộc cà phê” về mặt hình thức: đẹp và hiệu quả. Mà hình thức tốt, sẽ khiến cho nội dung dễ được truyền tải, và thông thường cũng hứa hẹn kết quả cao hơn.
  • Dấu phẩy topDấu phẩy button
    Đi uống cà phê là một khái niệm hay do ý nhị vô cùng mà người Việt Nam quen dùng. Có trục trặc trong công việc, có đôi điều tâm sự, thậm chí … mượn nợ, người ta cũng khẽ khàng đề nghị: “đi cà phê nhé!”.
Người ta cũng hay có thói quen đem “một chầu cà phê” ra làm quà. Đó hẳn nhiên là món quà rất ý nghĩa. Vì ngoài vấn đề “ẩm thực” thuần túy, một buổi cà phê còn bao hàm rất nhiều yếu tố tình cảm trong ấy. Nó có chút gì đó vừa riêng tư, vừa nhã nhặn, vừa kích thích … nhất là với những ai ưa thích giao thiệp. Nét đẹp trong sự giao tế luôn cần một “background” tương thích để yểm trợ; và một quán cà phê luôn là sự lựa chọn lí tưởng, vì tính “trung tính” của môi trường, và vì khả năng hoán chuyển tài tình; từ một mội trường văn phòng nghiêm chỉnh có thể êm ái chuyển thể sang lãng mạn, duyên dáng. Từ phòng kính máy lạnh lớn đến khóm cây ngập nắng góc vườn là đã khác biệt vô cùng. Người ta cứ thế mà tự nhiên dẫn dắt, đi theo hay khéo léo điều chỉnh.
Và một lần đi cà phê đã trở thành kỷ niệm cho khởi đầu hay kết thúc của nhiều mối quan hệ; tuy nhiên phổ thông nhất vẫn là một buổi cà phê trong rất nhiều lần cà phê vì điều thú vị tuyệt vời là những câu chuyện đằng sau đó. Và cũng lẻ rằng đại đa số những mối quan hệ của người dân Việt đều được góp thêm vào những cung bậc từ những buổi “cà phê đi”.